Trang chủ »

Jeju - nhớ mãi không quên

Jeju - nhớ mãi không quên
(Ngày đăng: 31-12-2018 20:02:48)
Tôi đã có khoảng thời gian chỉ ba ngày ngắn ngủi nhưng không thể nào quên miền đất đầy nắng và gió này.

Nhắc đến đất nước Hàn Quốc xinh đẹp, ngoài thủ đô Seoul lộng lẫy, thành phố biển Busan chan hòa… người ta không thể không nhắc tới đảo Jeju - viên ngọc quý của xứ sở kim chi.

Jeju đón tôi trong một buổi sáng tháng ba đầy gió, thời tiết đẹp vô cùng, nắng trải dài trên mặt biển xanh lóng lánh như một dải lụa khổng lồ. Jeju đẹp dịu dàng, hoang sơ, không kiêu sa nhưng vẫn thật nồng nàn. Lần đầu tiên khi đặt chân tới nơi đây, tôi đã phải thốt lên rằng: “Sao lại có nơi tuyệt như thiên đường thế này?”. Tôi đã được biết đến cảnh sắc Jeju từ lâu qua những thước phim Hàn Quốc, nhưng để được tận mắt chứng kiến nơi này là một trải nghiệm quá đỗi tuyệt vời đối với tôi. Khắp trên đảo đều tràn ngập sắc hoa quyến rũ quyện với một màu xanh ngắt của biển cả.

Kia, cánh đồng hoa cải vàng óng ả như mái tóc dài mượt mà của cô thiếu nữ tuổi đôi mươi, đang đắm mình trong gió để tận hưởng cái không khí ngày xuân sang. Ở đây đâu đâu cũng có thể thấy hoa cải nở, dù chỉ là trong những khe đá ven đường. Loài hoa nhỏ bé này vẫn luôn vươn mình để khoe sắc vàng rực rỡ cùng ánh mặt trời. Tôi đã phải lòng cái sắc màu tươi rói ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ở Jeju vào tháng tư sẽ có lễ hội hoa cải dầu với các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, ẩm thực truyền thống đặc sắc. Thật tiếc là thời điểm tôi đến nơi đây lại không trùng ngày diễn ra lễ hội, nhưng mọi thứ vẫn tồn tại trong trái tim tôi.

Không chỉ có hoa cải, Jeju còn có được vẻ đẹp của nhiều loài hoa khác. Những khóm hoa đỗ quyên nở rực trên sườn núi, nhuộm tím một vùng trời. Một màu tím thủy chung, một màu tím giản dị đến mê đắm lòng người. Xa xa là những vườn hoa anh đào đang vào mùa nở rộ. Những cánh hoa hồng phớt đang rung rinh, e ấp mình trước gió như người con gái đang bước vào tuổi yêu.

Nói đến đảo chắc chắn không thể không nhắc tới biển. Biển Jeju hiền hòa và đẹp lắm. Biển bao bọc nơi đây như người mẹ ân cần đang ôm trọn đứa con thân yêu của mình vào lòng. Nước xanh trong vắt hòa cùng những đợt sóng dập dềnh. Tôi không phải là người con được sinh ra ở biển nên có lẽ mỗi lần ngắm biển đều mang lại cho tôi một cảm giác lạ lẫm, nhưng chất chứa niềm yêu thương. Tôi thả lòng mình vào với màu xanh bao la khi đi dạo quanh bờ biển, và tận hưởng không gian quyến rũ nơi đây. Dưới chân tôi sóng đang lặng lẽ vỗ về bờ cát nhỏ. Biển xanh, mây trắng, nắng vàng… tất cả như đang tạo nên một bản giao hưởng không lời, nhẹ nhàng mà du dương: